Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

CƠN MƯA ĐẾN.

 Em biết là mưa đến, những hạt mưa mềm lạc loài trên phố. Không còn những giọt lung linh vương trên hàng dây rối. Không còn hạt lung linh phất phơ qua ánh đèn. Phố khác xưa. Người khác xưa. Chỉ còn hàng cây vẫn xanh mướt, sạch bong lớp bụi mù. 

Em biết mưa đang đến, nhưng hạt mưa thấm ướt em. Trên phố, người đi vội vã. Lẩn tránh điều gì chứ? Vẫn mưa, vẫn ướt mà thôi. Dù có khuất sau một người. Dù có che kín xác thân. Còn lại đôi mắt ướt, mái tóc ướt, sạch bong mọi nỗi nhớ mơ hồ. 

Cơn mưa đến. Ai cũng biết nó đang đến. Ai cũng dầm mình trong nó. Nhưng sao họ vẫn lẩn tránh. Che đậy mọi thứ lên người. Dù vẫn ướt…Sao vẫn lẩn tránh?

Nếu có thể làm những điều có ích hơn thì tại sao không làm? Tại sao lại cứ cam lòng làm những việc đơn giản? Nếu có thể yêu thương nhiều hơn, tại sao không yêu thương? Tại sao cứ băn khoăn sợ tình cảm cho đi không được đáp lại? 

Nếu có thể hạnh phúc hơn, sao không cố gắng? Sao cứ âm thầm bỏ mặc những cơ hội trôi qua trong tầm tay mà không giữ lại, để cả mình và mọi người đều hạnh phúc hơn? Nếu anh đã biết anh có thể vui vẻ hạnh phúc tại một nơi chẳng hề có em, sao anh cứ níu kéo em làm gì? Tại sao không để em ngủ yên, mãi trong lòng anh. Và với em cũng vậy?

Sao nhỉ? Nếu có thể quên anh đơn giản như những điều em vẫn nghĩ sao em vẫn cứ nhói đau mỗi khoảng khắc bắt gặp một hình bóng ai đó... như anh. Biết rằng cuộc sống có rất nhiều điều ta có thể, sao trái tim còn cứ chần chừ?...Mưa vẫn đây… Mà sao như lạc từ muôn kiếp trước. 

2 nhận xét:

  1. Chào bạn !
    Bài viết có nỗi buồn man mác nhè nhè trôi thiết tha ...trong một khắc bất chợt bắt gặp ...nhưng vẫn hằng xa từ muôn kiếp ...Hay thật !
    Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chao ban Trang Chu..rat vui ban da den va chia se bai viet nay...chuc ban 1 dem vui nhe...

      Xóa