Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

MÙA TUYẾT RƠI.

http://i1280.photobucket.com/albums/a486/C_L_L/DD1_zps5f36b701.gif
Nơi tôi ở tràn ngập mùa Đông xám, mùa tuyết rơi ngập lối đi về. Đôi tay đón những bông tuyết rơi. Ánh mắt mông lung xa vời, ánh mắt mỏi mòn trông lên bầu trời mênh mông trắng xóa. Người đã đi, đi vào mùa tuyết sương. Tất cả lắng đọng giòn tan, hơi sương tỏa xuống lạnh buốt vai gầy cô độc. Giọt sương rơi lắng đọng trên chiếc lá cuối cùng lắc lư với nhánh cây khô đét...

Vẫn chờ... vẫn chờ ai đó trả lời nẻo về hạnh phúc, mà hạnh phúc là gì để chúng ta có thể lãng quên. Đó là kỷ niệm hạnh phúc mà tôi không bao giờ cho phép mình lãng quên. Cuộc sống đã thay đổi nhiều, xáo trộn sự lập dị trong tôi, đưa tôi về trạng thái hoàn mỹ hơn, yêu đời hơn, từ khi tình yêu đến với nhau.

Tình đôi ta như giọt sương còn đọng trên kẻ lá. Thực sự tôi cũng muốn được như giọt sương, trong veo và khả ái, lộng hình bất cứ sinh vật nào được nó đi qua. Thích rơi tự do bất cứ nơi nào, miễn nhiễm sự buồn bực hay vui tươi. Và đôi lúc chán nản thì lập tức tự tan biến vào lòng đất, rồi hồi sinh về nẻo xinh tươi trong niềm an lành, dưới ánh nắng ban mai của đất trời. Để chào đón cuộc đời đang hiện hữu trong tâm...

Mấy hôm nay trời bão tuyết, trắng xóa một vùng trời ban đêm. Thao thức suốt đêm, giấc ngủ không trọn vẹn, không phải để nỗi nhớ trở về, mà để gọi giấc mơ về chuyến tàu đêm năm đó, lúc đôi tim hoà nhịp hoan ca. Bình minh vừa bước sang. Đông vẫn dày đặc khắp phố. Buồn tênh trắng xóa một góc màu kỷ niệm xa xưa. Trời đang chiếu màu nắng nhạt, những làn gió tuyết thổi tấp vào người cũng không đuổi nổi tia nắng vô tư len lỏi.

Nắng nhạt cứ chiếu sáng mọi ngóc ngách, trong căn phòng cũng ấm dần lên. Nắng yếu ớt hong khô từng giọt sương rơi ẩm ướt đêm qua. Nắng ùa vào những cành cây trụi lá, đem hơi ấm cho những cành lá còn oằn mình chống chọi với cơn mưa tuyết bất chợt. Nắng ơi, sao không đem hơi ấm để hong khô những giọt sương buồn đang lắng đọng, mà cứ để lòng chênh vênh những nỗi nhớ, lấp ló tự tình bên ngưỡng cửa trái tim.

Những nỗi nhớ muốn xua tan, muốn cho đi mà không ai đoái hoài lượm nhặt. Mặc cho cô đơn về réo gọi những chiều hôm. Tàn cuộc vui tình như thiêu đốt, trái tim côi thổn thức phút rạng ngời. Như xua tan những tia nắng ấm soi vào tiềm thức cô liêu.

Nếu phía trước là biển tuyết mênh mông băng giá, thì phía sau mỗi cuộc đời là những câu chuyện dài chưa kể, là những cuộc tình trôi qua để lại trong tim một miền nhớ mênh mang. Rồi thời gian trôi, riêng bản thân tôi còn lại gì ở phía sau, có chăng chỉ là những bản nhạc tình cũ rích, những thỏi son nhạt thếch màu môi. Những mảnh áo sờn vai vì chờ đợi hao gầy, đưa đẩy mãi cũng là bước chân hoang dại, rong ruổi trên từng ngóc ngách thế gian, lòng mong muốn trái tim được sưởi ấm dù chỉ biết nhận về là tia nắng lẻ loi.


2 nhận xét:

  1. Diễm ơi !
    Nơi anh ở lạnh hơn nơi em ở
    Nên chẳng có nắng hồng gởi đến cho em
    Muốn gởi cho em một chút gió mềm
    Mang hơi ấm ly cà phê buổi sáng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận hơi ấm ly cà phê buổi sáng
      Một chút gió mềm gởi tặng từ anh
      Chút nắng hồng không có ở phương xa
      Đông lạnh giá em xin nhận chút nhé...
      Lê Diễm rat vui khi thay nha tho Van Ty ghe sang tham...chuc anh luon yeu doi va ngay co nhieu nguoi dep den voi anh....

      Xóa